THƠ: Bình Tú Ngọc
Khi còn nhỏ cứ tưởng mình trẻ mãi
Dễ chi già nên cứ phí thời gian
Chơi thỏa chí, học thì chỉ lan man
Thoáng một cái, tuổi học trò qua mất…
Thời tuổi trẻ là thời sung sức nhất
Nhưng nếu không tận dụng để học hành
Mải chơi bời thì hối tiếc đến nhanh
Khi ngoái lại, mình không còn trẻ nữa…
Tuổi già đến đợi ta ngay trước cửa
Không hẹn hò, nhưng lại gặp liền tay
Không đợi chờ, thời gian đi rất mau
Bảy mươi tuổi, ô kìa, gần đang tới…
Mới ngày nào tuổi xuân còn phơi phới
Mà giờ đây đã vào tuổi xế chiều
Nhớ lại thời tuổi trẻ thật đáng yêu
Lòng hoài niệm những ngày xưa thân ái…
Ai cũng có một thời lưu luyến mãi
Làm hành trang khi tuổi đã về già
Bao kỷ niệm thời xuân trẻ đã qua
Vẫn in đậm trong lòng khi tóc bạc…
Tháng 10/ 2025!
Bình Tú Ngọc
