Hỡi Loài Thạch Thảo

Thơ: An Bình

Hoa Thạch Thảo
5Đức Giê-va phán vầy: Đáng rủa thay là kẻ nhờ cậy loài người,
lấy loài xác thịt làm cánh tay, lòng lìa bỏ Đức Giê-va.
6Nó sẽ như thạch thảo trong sa mạc, không thấy phước đến,
nhưng ở trong nơi đồng vắng khô khan, trên đất mặn không dân ở.
7Đáng chúc phước thay là kẻ nhờ cậy Đức Giê-va, lấy Đức Giê-va làm sự trông cậy mình.
8Nó cũng như cây trồng nơi bờ suối, đâm rễ theo dòng nước chảy;
chẳng sợ khi trời nắng, nhưng lá cứ xanh tươi.
Gặp năm hạn hán chẳng lo gì, cũng chẳng ngưng ra trái.
9Lòng người ta là dối trá hơn mọi vật và rất là xấu xa, ai có thể biết được? (Giê-rê-mi 17)

 

Thật đáng tiếc ngươi là loài thạch thảo,
Sống đơn côi trong sa mạc cằn khô,
Chỉ dựa nương vào sức lực khả năng,
Lòng lìa bỏ nguồn linh năng sung mãn.

Thật tiếc thay ngươi là loài thạch thảo,
Nhưng tưởng mình là vũ trụ càng khôn;
Phát lên những loạn lý cuồng ngôn,
Nghịch chống Chúa, Đấng yêu thương nhân loại.

Ta thiếc thay ngươi chỉ là thạch thảo,
Sống cuộc đời với thác loạn cuồng vong;
Mãi ra đi không biết lối vọng trông,
Ngươi mất hẳn linh năng trong cuộc sống.

Đáng tiếc thay cho ngươi loài thạch thảo,
Ngươi tưởng mình thật rực rỡ cao sang;
Và thấy mình là tuyệt sắc giai nhân,
Nhưng chẳng biết mình chỉ là loài thạch thảo.

Đáng tiếc thay ngươi là loài thạch thảo,
Chỉ u mê trong khát vọng cuồng điên;
Như thiêu thân bị cuốn hút tự nhiên,
Rồi tất cả biến đi như ảo vọng.

Nếu ngươi biết mình chỉ là thạch thảo,
Đừng xuất khẩu cuồng ngôn trong cuộc sống;
Đừng phô trương chớ kiêu ngạo khinh người,
Hãy nhận biết có Đức Chúa Trời hằng hữu.

Hỡi loài thạch thảo, ngươi thật có nhiều ước vọng,
Nếu tin Ngài là Đấng thánh toàn năng;
Là sức sống nguồn linh năng siêu việt,
Ngươi sẽ có nguồn cậy trông bất diệt.

An Bình (Dr. Cảnh Nguyễn)

Trả lời