Thơ: Nguyễn Thiên Hà
“Chúng ta hãy ăn mừng vì con ta đây đã chết mà bây giờ lại
sống, đã mất mà bây giờ lại thấy được.” (Luca 15:23b)
Câu chuyện tuyệt vời Chúa Giê-xu đã kể,
Đứa con hoang đàng chẳng nể tình cha
Đòi gia tài cha phải được chia ra
Nó chỉ muốn tiêu xài không biết nghĩ.
Chìu ý con, người cha không vị kỷ
Gia tài mình, cha đã lấy chia ra
Công bình chia đôi tài sản của cha
Cho hai con trai cha hằng yêu quý.
Nó mang gia tài tiêu xài hoang phí
Trụy lạc, truy hoang, tửu quán, trà đình
Nào kể chi ngày tàn tạ thân mình
Vẫn mãi miết đắm chìm trong tội lỗi.
Xảy trong nước trải qua cơn đói khổ
Người con hoang đàng hết chỗ nương thân
Gia tài cha chia tiêu sạch trọn phần
Thân thất thểu đi chăn heo ở mướn.
Còn đâu nữa thời vàng son sung sướng
Ngồi ngoài đồng nó mường tượng nhà cha
Kẻ làm thuê đang ở với cha ta
Cũng có được bửa ăn ngon chẳng khó.
“Ta ở đây đói lòng xin miếng vỏ
Đậu heo ăn nhưng nào có ai cho.”
Suy nghĩ rồi nó đứng dậy chẳng đắn đo
Lòng tỉnh ngộ quay về nhà cha chịu tội.
Nó xin cha, “Đãi con như tôi mọi,
Chịu tội với Trời và tội với Cha.”
Cha nhân từ nỡ nào chối bỏ con ta
Lòng vui sướng biết con mình còn sống.
Thấy con đàng xa động lòng thương xót
Chạy ra ôm lấy cổ nó mà hôn
Nó ăn năn, “Mình chẳng đáng làm con.”
Nhưng cha vẫn thương đứa con dại dột.
Cha sai gia nhân mặc cho áo tốt
Mang giày vào chân, đeo nhẫn vài tay
Làm bò con mập béo để mừng ngày
Con tỉnh ngộ trở về cùng cha độ lượng.
“Con ta đã mất mà bây giờ thấy được.”
Lòng người cha, ôi, sung sướng vô biên
Dù con dại khờ gây chuyện buồn phiền
Cha vẫn một lòng chờ con hối cải.
Cha nhân từ cứu đời con sống lại
Tình yêu Cha dựng lại cuộc đời con
Địa vi làm con, Cha thương xót phục hồi
Người Cha đó chính là Giê-xu Từ Ái.
Nguyễn Thiên Hà
Kirkland, WA 9.9. 2004
