Thơ: Nguyễn Thiên Hà
Mất mát là chuyện tự nhiên
Mất ăn, mất ngủ, mất tiền ai hay?
Mất đất ruộng, mất gia tài
Mất mùa, mất việc trắng tay chuyện thường.
Mất người phối ngẫu yêu thương
Mất cha mẹ, anh, chị, em, nhớ hoài
Mất con, mất cháu đau thay!
Mất quê hương trải tháng ngày lưu vong.
Mất ngày thơ, mất tuổi hồng
Mất bao sức lực như công dã tràng
Mất danh dự, mất giàu sang
Mất quyền, mất thế, vinh quang rụi tàn.
Mất nhà cửa, ngỡ vững vàng
Mất bao mộng ước huy hoàng tương lai
Mất phần thân thể hình hài
Mất dần trí nhớ, tuổi già đến mau.
Mất tình bạn tốt tâm giao
Mất nguồn sức khỏe tiền nào tìm mua?
Mất mọi sự kể như thua
Mất cả mạng sống quyền do Chúa Trời.
Mất Chúa ra sao, người ơi!?
Mất sự cứu chuộc linh hồn trầm luân
Mất hy vọng, mất đức tin
Mất ơn phước Chúa, đời mình tiêu hao.
Mất linh hồn ta ra sao?
Mất thiên đàng sẽ thế nào gặp Cha?
Mất Giê-xu, tội chưa tha
Mất sự cứu rỗi quả là điêu linh.
Mất linh hồn thật khiếp kinh
Mất vật chất không làm mình lo âu
Mất linh hồn đi về đâu?
Mất gì thì mất, hồn linh thuộc Ngài.
Nguyễn Thiên Hà
Kirkland, WA, 17.12.2015
