Chuyện Cô Gái Nha Mân

Văn: Châu Sa

Chuyện Cô Gái Nha Mân

          Bạn tôi, anh Tú, kể chuyệnvề người anh tên Tuấn của anh. Trước 1975, anh nhập ngũ và đơn vị của anh đóng tại Sa-đéc. Anh quen và yêu một cô giáo xinh xắn, dễ thương,  dạy tiểu học làng Nha Mân tên Thắm.  Hai người có cùng sở thích là thích thơ và nhạc tiền chiến. Họ hứa sẽ làm đám cưới khi đất nước thanh bình.

Nhiều người thắc mắc tại sao gái Nha Mân nổi tiếng xinh đẹp? Tương truyền hồi cuối thế kỷ 18, khi bị vua Quang Trung NguyễnHuệ truy đuổi, vua Gia Long phải để lại cung phi mỹ nữ tại làng Nha Mân.  Các cô nàyvề sau lấy chồng dân dã, sanh con gái, cháu gái đẹp như mẹ, như bà. Vìvậy, ca dao miền Nam có câu:

Gà nào ngon bằng gà Cao Lãnh,  Gái nào bảnh bằng gái Nha Mân.

Biến cố 30.4.75 làm anh Tuấn mất liên lạc với cô Thắm.

Sang Mỹ vào cuối năm 1975, không thể nào liên lạc được với người yêu. Một năm sau, anh lập gia đình với một thiếu nữ gặp nhau trong lớp học ESL.  Cô vợ hiểu tâm trạng của anh, cũng thông cảm những khi anh ngâm nga câu thơ: “Gái nào bảnh bằng gái Nha Mân”.

Sau khi về hưu, anh thường ngâm nga câu thơ này hơn.

Chị Tuấn nửa thương, nửa bực bèn gợi ý: Lúc này anh đã về hưu rồi, sao không về Việt Nam tìm thăm em gáiNha Mân đi?  Được lời như cởi tấm lòng, anh cám ơn lòng bao dung của vợ, rồi mua vé về thăm quê.

Trên đườngvề quê cũ, anh ước ao cô Thắm vẫn còn sống, vì anh sợ nhất phải hát câu:  Sao “không chết người trai khói lửa, mà chết người em nhỏ hậu phương, tuổi xuân thì”. (Những Đồi Hoa Sim).  Anh nghĩ dang dở không chừng lại hay vì có câu thơ của Hồ Dzếnh trong bài Ngập Ngừng:

Tìnhmất vui khi đã vẹn câu thề
Đời chỉ đẹp những khi còn dang dở
Thư viết đừng xong, thuyền trôi chớ đổ
Cho nghìn sau lơ lửngvới nghìn xưa.

Mướn xe chạy theo Quốc Lộ 1, qua cầu Mỹ Thuận, lấy QL 80, hướng về Sa-đéc, sẽ gặp Nha Mân.  Về tới làng Nha Mân,  anh thấy cảnh vật thay đổi nhiều, và trí nhớ cũng không bảo đảm nữa.

Ngày hôm sau, kiếm được khu nhà xóm cũ. Thấy được căn nhà xưa, cửa mở.  Anh kêu lớn: Có ai ở nhà không?

Một bà cụ (anh nghĩ có lẽ là mẹ cô Thắm) từ từ hiện ra hỏi:  Nhà cô Thắm?  Ông là ai mà hỏi cô Thắm.

“Thưa bác, Cháu là Tuấn, bạn của cô Thắm trước năm 1975”.

Bà cụ lần mò (có lẽ mắt bị cườm), cẩn thận chống gậy bước ra

Anh Tuấn xúc cảnh sinh tình, hát một câu trong bài “Ngày Trở Về” của Phạm Duy: “Mẹ lần mò ra trước ao, nắm áo người xưa, ngỡ trong giấc mơ.”

Bỗng bà cụ, hát tiếp: “Tiếc rằng ta, đôi mắt đã lòa vì quá đợi chờ.”

Bà bước gần tới Tuấn, nhìn sát mặt Tuấn, la lên:  “Mèn ơi, anh Tuấn, em là Thắm nè. Sao anh già quá vậy?”

Hóa ra, với thời gian, dung nhan cả hai cùng thay đổi, nhưng trong đầu vẫn giữ hình ảnh nam thanh nữ tú của mấy mươi năm trước.

Không ai tránh được sự tàn phá nghiệt ngã của thời gian, dung nhan ai cũng tàn tạ.  Kinh Thánh an ủi con cái Chúa nhiều lắm: chúng ta “chẳng ngã lòng, dầu người bề ngoài hư nát, nhưng người bề trong cứ đổi mới càng ngày càng hơn” (2-Cô-rinh-tô 4:16)  nếu ai biết dùng lời Chúa làm mới tâm linh.  Lời Chúa là suối nguồn tươi trẻ.  Mời nghe điệp khúc bài “Lắng nghe Lời Chúa” của LM Nguyễn Duy:

Lời Ngài là sức sống của con
Lời Ngài là ánh sáng đời con
Lời Ngài làm chứa chan hy vọng
Là đườngđể con hằng dõi bước.

Lời Ngài đượm chất ngất niềm vui
Trọn vẹn ngàn tiếng hát đầy vơi
Lời Ngài đổi mới cho cuộc đời
Lời Ngài hạnh phúc cho trần ai.

Qua Lời Chúa trong Kinh Thánh, ĐứcThánh Linh có thể ban cho chúng ta sức sống, ánh sáng, tình yêu thương, niềm hy vọng, niềm vui, hạnh phúc…

Châu-Sa

 Chuyện 3 Cái Tượng

Văn: Châu Sa

        Tại một viện bảo tàng kia, người ta thấy có 3 cái tượng bán thân người.  Ba tượng giống nhau như hệt.  Cả ba tượng đều có bàn tay phải cong khum lại đặt sau vành tai phải như nghe ngóng.  Một đám đông người đứng trước các tượng ngắm nghía, suy nghĩ mà không hiểu sự khác biệt của mỗi tượng.    

Bỗng có tiếng phát biểu:  “Chắc 3 pho tượng này đang đố mình rằng: ‘Cái gì không cánh mà bay, Không chân mà chạy đến tai mọi người’.  Đây chính là lời nói.  Cả 3 pho tượng đều có bàn tay đặt sau vành tai có ý nhắn nhủ khi nghe cần phải chú ý.  Nghe cũng là một nghệ thuật.”  Chừng quan sát kỹ, người ta lại khám phá ra một tấm bảng nhỏ với câu hỏi:  “Bạn thích pho tượng nào nhất?”

            Mọi người nhìn vào 3 pho tượng giống nhau như hệt rồi nhìn nhau, xì xào, thắc mắc.  Bỗng họ thấy người quản thủ viện bảo tàng đi ngang qua, họ bèn hỏi ông ta ý nghĩa của 3 pho tượng.  Ông bèn lấy một cái ống hút thọc vào lỗ tai phải của pho tượng thứ nhất.  Ống hút chạy thông qua lỗ tai bên kia.  Ở pho tượng thứ hai, ông cũng làm như thế, ống hút vô tới nửa chừng thì bị kẹt lại.  Ông làm tương tự cho pho tượng thứ ba, thì ống hút lại thông ra miệng. 

Bấy giờ, tiếng người xầm xì lại nhiều hơn.  Họ phân tích từng pho tượng một: 

– Tượng thứ nhất (ống hút vào tai phải ra tai trái) là chỉ người bất trí vì nghe mà không hiểu gì hết;

– Theo tôi, thì người này vô tâm, nghe nỗi khổ của người mà không đáp ứng gì; 

–  Nước đổ lá môn, nước đổ đầu vịt;

– Theo tôi, người này khôn vì không để những lời thị phi, lời dị nghị làm phiền mình.

            Bàn qua pho tượng thứ hai (ống hút vô tai phải mà không ra đâu hết),  họ nói:

– Người này, nghe rồi để trong lòng, không thuật lại.  Tôi sống trong chế độ độc tài lâu năm, biết đây là người khôn, không bị vấp phạm lời nói; 

– Người này có thể đang uốn lưỡi, đang đắn đo trước khi nói mà không tìm được lời lành, lời đẹp để nói, nên làm thinh;

– Người này có thể nghe tâm sự của người khác mà giữ kín trong lòng…

Qua đến pho tượng thứ ba (ống hút vào tai lại ra miệng), có tiếng phê bình:

– Người này nghe xong là thuật lại, nếu sống trong chế độ độc tài sẽ chết có ngày;

– Người này hay bật mí những điều bí mật, vì không biết cầm giữ môi miệng;

– Người này ruột để ngoài da, vừa nghe là phản ứng liền, phản ứng có khi quá nhanh và quá sớm;

– Theo tôi, người này không đến nỗi tệ như vậy, có thể người nghe một tin tức tốt lành rồi kể lại cho người khác.

Mỗi người một ý phê bình, khen chê ba pho tượng rất sôi nổi.  Theo tôi, thì ba pho tượng này nói lên ba cách cư xử của chúng ta khi nghe lời nói. 

Có lời nói, chúng ta bỏ qua, như lời phê bình ác ý, phá hoại, lời dị nghị, lời thị phi, như có câu: 

Thị phi chung nhật hữu,
Bất thính tự nhiên vô
 

是 非 終 日 有 不 聽 自 然 無

Chuyện thị phi bao giờ chẳng có,
Bỏ ngoài tai như gió thoảng qua.

            Ông Sau-lơ trong Kinh Thánh khi đăng quang có tiếng xầm xì chê trách, ông giả đò không nghe (I Samuel 10:27).  Hay ông A. Lincoln trong trận nội chiến Hoa Kỳ bị một người trong nội các hay châm chọc, bêu rếu ông, nhưng ông vì đại cuộc mà bỏ qua.  Lời khen chê của người đời không khác gì mưa nắng:

Sớm mưa, trưa nắng, chiều nồm
Trời còn luân chuyển, huống mồm thế gian.

Có lời chúng ta cần suy gẫm, như khi nghe những lời phê bình xây dựng để tự sửa mình, để học tánh khiêm tốn như một ông vua kia, giao cho người hầu mỗi ngày nhắc rằng: “nhà vua chỉ là một con người thôi”  vì ông biết rằng bản tánh con người hay tự thần thánh hóa và hay lên mình kiêu ngạo.  Chúng ta cũng cần nghe lời khuyên của Gia-Cơ (James 1:19-20):

Mau nghe, chậm nói ai ơi,
Lại thêm chậm giận, Chúa Trời mới vui.

            Có những lời hay ý đẹp chúng ta cần thuật lại cho người khác nghe để xây dựng nhau. 

(Chớ có một lời dữ

Ra từ miệng các anh)

Nhưng khi đáng phải nói

Hãy nói vài lời lành

Giúp ơn và ích lợi

Cho chính anh em mình.

Êphêsô (Ephesians)  4:29

Có những điều quan trọng ảnh hưởng đến người khác thì không nói không an tâm như Thánh Phao-lô sau khi nghe được lời chân lý Thánh Kinh, mà không nói lại cho người khác thì thấy rất xốn xang trong lòng:

Rao truyền Lời Chúa là thường,

Không rao mới thật thảm thương thân này.

I Côrinhtô (Corinthians) 9:16

Trích “Bên Ấm Trà”, & hiệu đính. 

Châu Sa

Nhiều Biết Bao

Dưỡng Linh: 

“Hỡi Đức Giê-hô-va, công việc Ngài nhiều biết bao! Ngài đã làm hết thảy cách khôn ngoan; trái đất đầy dẫy tài sản Ngài.” – Thi-thiên 104:24

Chúng ta không biết ai viết Thi-thiên 104. Thi-thiên này dài 35 câu và mô tả về những công việc Đức Chúa Trời làm, thật kỳ diệu và nhiều vô số, đến nổi tác giả phải ngợi khen Chúa hết linh hồn mình, vì Chúa chính là Đấng Tạo Hóa và Ngài tể trị trên mọi loài, giữ cho mọi vật được sinh tồn, “Hỡi linh hồn ta, khá ngợi khen Đức Giê-hô-va! Hỡi Giê-hô-va, Đức Chúa Trời tôi, Chúa thật lớn lạ kỳ. Mặc sự sang trọng và oai nghi” (Thi-thiên 104:1). Thi-thiên 104:24 cho chúng ta biết 3 điều quan trọng về Chúa và thế gian này.

Thứ nhất là “công việc Ngài nhiều biết bao.” Tác giả tiếp tục trong câu Thi-thiên 104:25, “Còn biển lớn và rộng mọi bề nầy! Ở đó sanh động vô số loài vật nhỏ và lớn.” Sứ đồ Giăng cho chúng ta biết, chúng ta không thể nào ghi chép lại hết được những việc Chúa đã làm, “Lại còn nhiều việc nữa mà Đức Chúa Jêsus đã làm; ví bằng người ta cứ từng việc mà chép hết, thì ta tưởng rằng cả thế gian không thể chứa hết các sách người ta chép vậy” (Giăng 21:25). Theo một thống kê cho thấy, có khoảng 134 triệu quyển sách đã in ra trên thế giới vào năm 2016, và khoảng chừng 2 triệu 2 quyển sách mới được xuất bản mỗi năm. “Một người trung bình sống 79 tuổi, có nghĩa là để đọc mọi cuốn sách trên thế giới ngay bây giờ, thậm chí không tính những cuốn sách mới sẽ được phát hành, bạn phải đọc khoảng 1.721.519 cuốn sách mỗi năm.” 1 Một nghiên cứu khác cho biết rằng, “Trong 8 giờ một ngày, một người lao động trung bình chỉ làm việc hiệu quả trong 2 giờ 53 phút. Đúng vậy – bạn có thể chỉ làm việc hiệu quả trong khoảng 3 giờ mỗi ngày.” 2 Những điều này cho chúng ta thấy, chúng ta làm quá ít, so với những điều tự nhiên xảy ra hằng ngày; nhưng Chúa làm việc nhiều đến nổi không thể nào viết kể ra hết được! Vì thế, chúng ta phải kính sợ Đấng Tạo Hóa, Đấng đã làm mọi sự cho chúng ta có được một thế giới vĩ đại, phong phú, có dư dật mọi sự cần dùng, ngay cả những tài nguyên thiên nhiên mà nhiều khi chúng ta không để ý, và quên cảm tạ Chúa! Thêm vào đó, ông A-sáp đã cho chúng ta biết, “Chúa là Đức Chúa Trời hay làm phép lạ, Đã tỏ cho biết quyền năng Chúa giữa các dân” (Thi-thiên 77:14). Vì vậy, mà dân sự Chúa, mọi người chúng ta, ” …phải kính sợ Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, phục sự Ngài, tríu mến Ngài, và chỉ danh Ngài mà thề. Ấy chính Ngài là sự vinh quang ngươi và là Đức Chúa Trời ngươi, Đấng đã làm những việc lớn lao và đáng kính nầy, mà mắt ngươi đã thấy” (Phục-truyền Luật-lệ Ký 10:20-21).

Thứ hai, “Ngài đã làm hết thảy cách khôn ngoan.” “Đức Giê-hô-va dùng sự khôn ngoan lập nên trái đất; Nhờ sự thông sáng mà sắp đặt các từng trời. Do sự hiểu biết Ngài các vực sâu mở ra, Và mây đặt ra sương móc” (Châm-ngôn 3:19-20). Đức Chúa Giê-su khi đến thể gian, Ngài đã bày tỏ sự khôn ngoan từ khi còn nhỏ, đến nổi, “Ai nấy nghe, đều lạ khen về sự khôn ngoan và lời đối đáp của Ngài” (Lu-ca 2:47 ). “Đức Chúa Jêsus khôn ngoan càng thêm, thân hình càng lớn, càng được đẹp lòng Đức Chúa Trời và người ta” (Lu-ca 2:52). Chúa chúng ta không hề đi học, hay qua trường lớp gì, mà Ngài đã bày tỏ sự hiểu biết cao xa, sâu rộng hơn mọi người trên thế gian! Đây là điều đáng để chúng ta kính sợ Chúa, bởi vì không phải Ngài làm nhiều mà có những sai sót xảy ra, nhưng Chúa làm “hết thảy cách khôn ngoan”, trọn vẹn không bị sai lầm gì! Quả thật là Đấng toàn năng! Chúng ta nhiều khi làm theo ý chúng ta muốn, làm xong rồi lại hối tiếc, tự trách mình, “Tại sao mình lại không làm cách này? Tại sao mình không đi hướng kia? Tại sao mình lại gấp rút vậy?…” Nhưng Chúa là Đấng toàn tri, toàn năng, khôn ngoan hoàn hảo; cho nên bất cứ việc gì Ngài làm thì đều tốt đẹp, không sơ sót, hay cần phải thay đổi! “Nơi Đức Chúa Trời có sự khôn ngoan và quyền năng; Mưu luận và thông minh đều thuộc về Ngài” (Gióp 12:13); “Luật pháp của Đức Giê-hô-va là trọn vẹn, bổ linh hồn lại; Sự chứng cớ Đức Giê-hô-va là chắc chắn, làm cho kẻ ngu dại trở nên khôn ngoan” (Thi-thiên 19:7); “Phàm kẻ nào khôn ngoan sẽ chú ý về điều nầy, Và suy gẫm sự nhân từ của Đức Giê-hô-va” (Thi-thiên 107:43). Thật phước hạnh thay khi Chúa chúng ta là Đấng khôn ngoan tuyệt đối! Chúng ta cần tìm cầu ý Ngài, vì đó luôn là ý tốt nhất!

Thứ ba, tác giả nhắc nhở chúng ta rằng, “trái đất đầy dẫy tài sản Ngài.” Thế giới phong phú, đầy dẫy động vật, thực vật, hoa lá, chim cá, sông núi, đại dương,…, nhưng tất cả đều là “tài sản” của Chúa! Vua Đa-vít đã ca ngợi Chúa vì Ngài ban ơn dư dật cho đất và cho loài người, như được bày tỏ trong Thi-thiên 65:9-10, 13, “Chúa thăm viếng đất, và tưới ướt nó, Làm cho nó giàu có nhiều; Suối Đức Chúa Trời đầy nước. Khi Chúa chế đất, thì sắm sửa ngũ cốc cho loài người. Chúa tưới các đường cày nó, làm cục đất nó ra bằng, Lấy mưa tẩm nó cho mềm, và ban phước cho huê lợi của nó. … Đồng cỏ đều đầy bầy chiên, Các trũng được bao phủ bằng ngũ cốc; Khắp nơi ấy đều reo mừng, và hát xướng.” “Đất và muôn vật trên đất, Thế gian và những kẻ ở trong đó, đều thuộc về Đức Giê-hô-va. Vì Ngài đã lập đất trên các biển, Và đặt nó vững trên các nước lớn” (Thi-thiên 24:1-2). Lời Chúa phán với dân sự Ngài, “Vì hết thảy thú rừng đều thuộc về ta, Các bầy súc vật tại trên ngàn núi cũng vậy. 11 Ta biết hết các chim của núi, Mọi vật hay động trong đồng ruộng thuộc về ta” (Thi-thiên 50:10-11). Khi biết rằng mọi của cải, mọi điều, mọi thứ trong cuộc sống chúng ta đều thuộc về Chúa, thì chúng ta nên biết ơn Chúa, sống không tham lam, ôm giữ những gì không phải là của mình! Nếu chúng ta dư dật tài sản, thì nên chia sẻ lại với những người khác. Biết sử dụng sao cho có ích cho Nhà Chúa và có ích cho người khác nữa.

Chúng ta có cảm giác gì, suy nghĩ gì khi nhìn vào thế giới xung quanh, vào thiên nhiên hùng vỹ, và thấy sự tạo hóa kỳ diệu, những cảnh đẹp tuyệt vời và trật tự của mọi sự trong thế gian? Nếu chúng ta ngưỡng mộ trái đất và tất cả những gì nó chứa đựng, thì chúng ta có kính sợ Đấng đã tạo ra nó không và sẽ có hành động gì đối với những gì Chúa ban cho chúng ta trong cuộc đời này? Tác giả thi-thiên 104 kết thúc bài thơ ca ngợi Chúa bằng những lời cầu nguyện và hứa nguyện của mình, câu 31-35, “Nguyện sự vinh hiển Đức Giê-hô-va còn đến mãi mãi; Nguyện Đức Giê-hô-va vui vẻ về công việc Ngài. Ngài nhìn đất, đất bèn rúng động; Ngài rờ đến núi, núi bèn lên khói. Hễ tôi sống bao lâu, tôi sẽ hát xướng cho Đức Giê-hô-va bấy lâu; Hễ tôi còn chừng nào, tôi sẽ hát ngợi khen Đức Chúa Trời tôi chừng nấy. Nguyện sự suy gẫm tôi đẹp lòng Ngài; Tôi sẽ vui vẻ nơi Đức Giê-hô-va. … Hỡi linh hồn ta, hãy ngợi khen Đức Giê-hô-va! Ha-lê-lu-gia!” Ngợi khen Đấng Tạo Hóa, Đức Chúa Trời toàn năng, hằng hữu; cảm tạ Chúa vì mọi điều Chúa làm cho chúng ta; nguyện xin Chúa giúp chúng ta sống làm sáng Danh Ngài, luôn kính Chúa, hầu việc Ngài, truyền ra những điều Chúa làm qua thiên nhiên, qua đời sống chúng ta; xin Chúa Thánh Linh chỉ dạy chúng ta biết sử dụng những tài nguyên, của cải Chúa ban đúng theo ý Chúa, cho công việc Chúa và cho những người chung quanh; hầu cho Danh Chúa được vinh hiển và nhiều người sẽ tìm biết, và đến tin nhận Chúa Giê-su làm Đấng cứu chuộc cuộc đời mình! Amen!


Ngợi khen việc Chúa làm vô số,
Hết thảy tạo ra bởi chính Ngài,
Tuyệt đối khôn ngoan, ai thấu hiểu,
Toàn năng toàn trí, hiển vinh thay!
Thế gian đầy dẫy, mọi điều đó,
Sản vật Ngài ban những tháng ngày,
Hãy sống biết ơn, luôn kính sợ,
Truyền ra Danh Thánh Chúa quyền oai!

 

Ngọc Huỳnh Bích

Ghi-chú______________________
1 “How Long Would it Take to Read Every Book in the World?”
https://mybookcave.com/how-long-would-it-take-to-read-every-book-in-the-world/
2 ” In an 8-Hour Day, the Average Worker Is Productive for This Many Hours”
https://www.inc.com/melanie-curtin/in-an-8-hour-day-the-average-worker-is-productive-for-this-many-hours.html

Vui Mừng Theo Chúa

Thơ: Tiểu Minh Ngọc

“Lòng vui mừng vốn một phương thuốc hay; còn trí nao sờn làm xương cốt khô héo” – Châm-ngôn 17:22
“Tôi vui mừng theo lời chứng của Chúa như vui vì giàu có.” – Thi-thiên 119:14 (BDM)
“Tôi vui mừng khi người ta nói với tôi rằng: Ta hãy đi đến nhà Đức Giê-hô-va.” – Thi-thiên 122:1

Mỗi ngày còn sống, tạ ơn Chúa,
Hãy hát ngợi khen, Danh Thánh Ngài,
Tất cả mọi điều, trong cuộc sống,
Cha ban dư dật, thỏa vui thay!

Hôm nay còn khỏe, cười tươi nhé,
Phải sống sao cho, Chúa đẹp lòng,
Cầu nguyện xin Ngài, luôn bảo vệ,
Bình an hít thở, và cậy trông!

Vui mừng là một phương thuốc quý,
Thêm sức linh ân, những tháng ngày,
Kính Chúa yêu người, không mệt mỏi,
Kiên trì, nhịn nhục, chẳng lung lay!

Vui vì Lời Chứng Ngài giàu có,
Kỳ diệu cao sâu, linh nghiệm nhiều,
Hằng hữu, toàn năng, không ai sánh,
Hết lòng hết sức mãi tin yêu!

Ngợi khen, cảm tạ, tôn vinh Chúa,
Hãy đến cùng nhau, hầu việc Ngài,
Truyền bá Tin Lành, ra khắp đất,
Vui mừng hướng tới, Nhà tương lai!

Tiểu Minh Ngọc

NẾU MẤT NGÀI, CON MẤT TẤT CẢ THÔI…

Thơ: Bình Tú Ngọc

Dù cuộc đời nầy bấn loạn đảo điên
Xin cho con một lòng nương nơi Chúa
Dù cuộc đời nầy bão giông giăng bủa
Xin cho con nương nơi Chúa một lòng…

Dù cuộc đời đầy dẫy những bất công
Xin cho con cứ tin Chúa công bình
Dù cuộc đời không còn tin được nữa
Chúa công bình, con vẫn cứ cậy trông…

Dù cuộc đời đầy điêu ngoa, xảo quyệt
Xin cho con sống ngay thẳng, thật thà
Dù cuộc đời đầy xảo quyệt, điêu ngoa
Sống ngay thật, tấm lòng son, con giữ…

Dù cuộc đời nầy ra sao đi nữa
Xin cho con bám chặt Chúa không rời
Dù cuộc đời để đểu cáng lên ngôi (1)
Bám chặt Chúa, không thay lòng đổi dạ…

Ôi, hỡi Chúa, Ngài là Cha toàn bích
Nếu mất Ngài, con mất tất cả thôi (2)
Ôi, hỡi Chúa, xin dũ lòng thương xót
Bồng ẵm con trong suốt cõi linh trình
Từ trần gian cho đến chốn Thiên đình
Để còn được ở trong Ngài mãi mãi…

Tháng 8/ 2021
Bình Tú Ngọc

(1): Ý thơ Bùi Minh Quốc
(2): Theo ý sách Thi-thiên, chương 16, câu 2.

CHUYỆN…VỀ QUÊ

Văn: MS Nguyễn Đình Liễu

Kinh Thánh: Hê-bơ-rơ 11: 15, 16 (*)

Kính chào quý độc giả,

Những ngày tháng Bảy vừa qua, tại đất nước Việt Nam yêu dấu của chúng ta, do tình hình đại dịch cúm Tàu lây lan mạnh trên diện rộng, nhất là tại Sài Gòn và các tỉnh công nghiệp xung quanh Sài Gòn như Bình Dương, Đồng Nai; lệnh phong tỏa được ban ra,  nên hầu như tất cả các công nhân đương làm ăn tại các nơi nầy đành phải về quê để…cứu mạng mình.

Lướt qua một lượt trên các trang mạng xã hội, ta dễ dàng thấy hình ảnh từng đoàn hàng ngàn, hàng ngàn người, đèo nhau trên xe máy rời bỏ Sài Gòn, hướng về quê cha đất tổ để tránh dịch và tránh đói.

Họ phải chạy một quãng đường rất xa hàng mấy trăm cây số, có khi cả ngàn cây số mới có thể về đến quê nhà. Họ chạy bất kể ngày đêm, miễn sao cho nhanh về tới nhà là được. Vợ chồng, con cái đèo nhau trên một chiếc xe máy, cộng thêm một số đồ dùng cần thiết nữa, thế là lên đường. Thấy cảnh một đôi vợ chồng phải đèo theo một đứa con nhỏ mới sinh được chừng mười ngày tuổi mà nước mắt cứ như chực chảy vào lòng.

Còn có những người vì quá nghèo, không có xe máy, phải “chạy nạn” bằng cách đi xe đạp từ Lâm Đồng về Thanh Hóa trong suốt ba tuần lễ. Đáng thương hơn nữa là có nhiều người rủ nhau…cuốc bộ về quê với chặng đường xa đến mấy trăm cây số nữa mới…kinh khiếp chứ.

Sài Gòn hoa lệ ngày xưa, giờ thành Sài Gòn…rơi lệ mất rồi!

Thương cho Sài Gòn quá là thương!

Nhiều người phải rời Sài Gòn để về quê tránh dịch, bỏ lại Sài Gòn…bơ vơ, cô đơn, vắng lặng.

Tự nhiên tôi nhớ đến lời một bài hát về Sài Gòn thật sôi động:

“Dừng chân trên bến khi chiều nắng chưa phai,
Từ xa thấp thoáng muôn tà áo tung bay
Nếp sống vui tươi nối chân nhau đến nơi này
Saigon đẹp lắm, Saigon ơi ! Saigon ơi !

Ngựa xe như nước trên đường vẫn qua mau
Người ra thăm bến câu chào nói lao xao
Phố xa thênh thang đón chân tôi đến chung vui
Saigon đẹp lắm, Saigon ơi ! Saigon ơi !…”

“Sài gòn đẹp lắm, Sài Gòn ơi, Sài Gòn ơi!” thuở nào, giờ đang…tang thương trong đại dịch mà nghe lòng ngậm ngùi, thương cảm cho Hòn Ngọc Viễn Đông biết bao yêu quý!

Ai đó đã nói Sài Gòn hoa lệ là “Hoa cho người giàu, mà lệ cho người nghèo.” nghe sao mà xót xa!

Ôi, dân tôi sao mà cứ mãi nghèo và tội nghiệp đến như thế nầy, dù chiến tranh đã đi qua gần nửa thế kỷ rồi???

Nói đến đây, tôi bổng nhớ đến câu ca dao mô tả nỗi khổ cực của người nông dân Việt Nam mình:

Gánh cực mà đổ lên non

Còng lưng mà chạy cực còn chạy theo

Cực mà gánh thành…gánh thì phải biết cực đến thế nào rồi. Nhưng nếu gánh mà đổ xuống biển thì còn…dễ thở một chút; đằng nầy phải gánh đổ lên non, thì đúng là cực càng thêm cực. Lên non đi người không đã thấy khó và mệt rồi, đằng nầy lại phải gánh cực (nếu gánh…sướng thì còn có động lực để gánh, ở đây lại là gánh…cực), thì quả là đáng sợ. Chưa hết, còng lưng mà chạy cho nhanh đến nơi để… đổ cái gánh cực đi cho khỏe; ấy vậy mà, cái cực vẫn không chịu buông tha, nó lại cứ chạy theo, bám theo sát mình. Rõ là khổ chồng thêm khổ!

Đúng là chưa có câu ca dao nào lột tả được đúng cái cảnh cực khổ của người nông dân Việt Nam xưa thấm thía hơn câu ca dao nầy.

Những tưởng, đó là cái cảnh cực khổ của người nông dân xưa thôi; nào ngờ ngay đến tận thế kỷ 21 rồi, mà cái cực, cái khổ vẫn còn cứ đeo bám mãi không chỉ người nông dân Việt Nam, mà còn đeo bám hàng triệu triệu người dân Việt Nam mình. Cụ thể như cái cực, cái khổ của những đoàn người tháo chạy về quê để tránh địch như hôm nay. Cực sao mà cực! Khổ sao mà khổ!

Thương quá người dân Việt của tôi!

Còn nhớ cách đây mấy chục năm, khi biến cố 1975 xảy ra, từng đoàn, từng đoàn người lũ lượt kéo nhau chạy từ Đà Nẵng vào hướng Sài Gòn để chạy trốn bom đạn của chiến tranh. Dù đạn pháo bay vèo vèo khắp nơi, nhưng mọi người, già trẻ lớn bé,  dường như chẳng kể gì cả, cứ kéo nhau, mặt hớt hơ hớt hãi, chạy về hướng bình yên – Sài Gòn.

Thời gian đó, chạy như thế, người ta gọi là…chạy giặc.

Cũng còn nhớ trong chương trình Văn học cấp phổ thông trước đây, người ta có dạy bài thơ “Chạy Tây” như sau:

Tan chợ vừa nghe tiếng súng Tây,
Một bàn cờ thế phút sa tay.
Bỏ nhà lũ trẻ lơ xơ chạy,
Mất ổ bầy chim dáo dác bay.
Bến Nghé của tiền tan bọt nước,
Đồng Nai tranh ngói nhuốm màu mây.
Hỏi trang dẹp loạn rày đâu vắng,
Nỡ để dân đen mắc nạn này?

(Nguyễn Đình Chiểu)

Bài thơ mô tả lại cảnh người dân chạy giặc, khi Thực dân Pháp đánh chiếm thành Gia Định, Sài Gòn vào giữa thế kỷ thứ 19.

Cảnh chạy giặc bao giờ cũng thảm thương với những con người lơ xơ, dáo dác trước bom đạn của chiến tranh.

Hai câu kết của bài thơ là một dạng câu hỏi làm đau đớn, xót xa cả tấm lòng.Thương cho dân đen bị bỏ bê, chạy loạn tứ tung khắp nơi, không thấy sự quan tâm, lo lắng gì đến người dân của giới cầm quyền ăn trên ngồi trước?

Đó là cảnh chạy giặc để tránh bom đạn của chiến tranh xưa.

Ngày hôm nay, người dân Việt Nam sống trong một đất nước không còn chiến tranh nữa; nhưng vẫn phải chạy, không phải…chạy giặc như thời Pháp xâm lược Việt Nam, hay như thời biến cố 1975 xảy đến, mà  phải…chạy dịch cúm Tàu.

Dù không có tiếng súng như những lần chạy giặc trước, nhưng lần tháo chạy khỏi Sài Gòn lần nầy cũng nhiều điều bi thương, đau đớn không kém. Vì dịch bệnh, người dân bị phong tỏa cả tháng trời, không làm ăn gì được để kiếm tiền sinh sống, nên họ đành phải dứt lòng tháo chạy khỏi Sài Gòn về quê, hầu còn có đường duy trì sự sống của mình. Bằng mọi giá, người dân đang tạm cư trên đất Sài Gòn để mưu sinh,  phải quyết định về lại quê nhà, dù lòng họ không muốn chút nào.

Về quê thôi! Dù sao thì ở quê nhà còn có người thân, có bà con, họ hàng thân thích. Có gì thì còn có người giúp đỡ, đùm bọc nhau lúc nguy biến. Và thế là hàng ngàn, hàng ngàn, thậm chí hàng vạn người, hàng chục vạn người đã tháo chạy khỏi Sài Gòn, Bình Dương, Đồng Nai…để về quê trong những ngày tháng Bảy vừa qua.

Ôi, nhiều cảnh tượng thật đáng thương trên suốt chặng đường mấy trăm cây số, thậm chí cả ngàn cây số mà họ phải vượt qua trên một chiếc xe máy đơn sơ. Những bữa ăn sơ sài không đủ no, những giấc ngủ qua loa bên vệ đường để lấy lại sức, những gương mặt hốc hác, đầy lo âu thấy mà thương đến rơi nước mắt.

Rất cảm động cho những bà con có nhà ở hai bên đường quốc lộ đã mở lòng ra giúp cho những người về quê những phần cơm, những chai nước, những bó rau, những ổ bánh mỳ, thậm chí có cả những phong bì tiền cho bà con đổ xăng đi đường nữa…Đáng yêu , đáng quý làm sao những nghĩa cử ấy!

Thưa quý độc giả,

Chưa bao giờ, tôi nghe hai tiếng “Về Quê” vang lên nhiều như những ngày…chạy dịch nầy ở nước ta.

Vâng, là con người, ai trong chúng ta cũng đều có một quê hương để thương, để nhớ, để mong , để chờ và…để về sau mỗi khi đi xa.

Dù có đi đâu, ở đâu, và nơi ấy có đẹp đẽ, giàu có đáng sống cỡ nào đi nữa, thì có một điều chắc chắn là không có nơi nào đáng yêu đáng quý bằng chính nơi chôn nhau cắt rốn của mình, nơi quê nhà-nơi mà mình được sinh ra và lớn lên.

Bạn và tôi đều có một quê hương địa lý trên đất để thương để nhớ và để trở về mỗi khi đi xa.

Quê hương yêu dấu của tôi là ở Quảng Nam. Cụ thể hơn là ở Thôn Tú Ngọc, Xã Bình Tú, Huyện Thăng Bình.

Tôi yêu quê tôi và tôi nhớ quê tôi mỗi khi đi xa. Và tôi luôn mong ước sẽ được trở về quê mình một khi sống ở nơi xa.

Chắc bạn cũng như thế phải không?

Nói đến chuyện…về quê dưới đất nầy, tôi suy nghĩ đến chuyện…về quê trên trời mà Đức Chúa Trời đã sắm sẵn cho những người tin nhận Chúa Giê-su.

Kinh Thánh dạy rằng:

“Ví thử họ đã tưởng đến nơi quê hương mà mình từ đó đi ra, thì cũng có ngày trở lại, nhưng họ ham mến một quê hương tốt hơn, tức là quê hương ở trên trời; nên Đức Chúa Trời không hổ thẹn mà xưng mình là Đức Chúa Trời của họ, vì Ngài đã sắm sẵn cho họ một thành.” (Sách Hê-bơ-rơ, chương 11, câu 15, 16-BTT)

Quê hương dưới đất nầy là nơi chúng ta sinh ra, nơi mà người ta thường gọi bằng cụm từ rất dễ thương là “nơi chôn nhau cắt rốn”, đó là một nơi đáng yêu, đáng nhớ và đáng quan tâm của mỗi một người trong chúng ta.

Nhưng quê hương dưới đất nầy cũng chỉ là quê hương tạm của chúng ta mà thôi, vì bất cứ ai trong chúng ta rồi cũng sẽ già, sẽ chết, và sẽ phải rời bỏ quê hương của mình mà…ra đi thật xa vào một ngày nào đó trong tương lai.

Ông cha ta thường nói: “Sống gởi, thác về. Một cảnh hai quê”. Đó là một câu nói…chính xác.

Sống đây chỉ là sống gởi, sống tạm. Thác hay chết mới là…về quê chính thức của mình. Sống là một cảnh, tức trên trần gian đầy đau khổ, bất an nầy. Về thì có hai quê để một người phải về một trong hai nơi ấy. Hai quê ấy, Kinh Thánh cho biết rất rõ ràng, một là Thiên đàng, nơi phước hạnh miên viễn dành cho những ai tin nhận Chúa Giê-su làm Chúa làm Chủ đời sống mình; còn một là hỏa ngục, nơi đau khổ đời đời, dành cho quỷ Sa-tan và tất cả những ai chối bỏ Đấng Tạo Hóa, khước từ Chúa Giê-su.

Tôi biết chắc tôi sẽ được về quê Thiên đàng sau khi tôi không còn sống trên quê hương tạm bợ ở trần gian nầy nữa, vì tôi đã đem lòng tin nhận và tôn thờ Chúa Cứu Thế Giê-su bao nhiêu năm qua.

Còn bạn thì sao?

Bạn có biết sau khi kết thúc cuộc sống trên quê hương tạm nầy, bạn sẽ đi về quê nào không?

Nếu bạn chưa biết mình sẽ đi về quê nào thì thật là đáng lo ngại lắm lắm vậy!

Những người đang tháo chạy khỏi Sài Gòn vì cúm Tàu ngày hôm nay, nếu không biết quê nào để mà về thì sẽ là nan đề lớn cho họ; nhưng họ biết họ có một quê nhà để về, nên họ đã mạnh dạn lên đường về quê.

Hãy làm một quyết định tin Chúa Giê-su ngay hôm nay để biết chắc mình sẽ có một quê hương tuyệt vời để về sau khi rời cuộc sống tạm bợ trên trần gian nầy bạn nhé!

Xin mời bạn!

Nguyện xin Đức Chúa Trời thương xót lấy dân tộc Việt Nam nhiều đau khổ của chúng con mà làm ơn cho để dân tộc chúng con sớm được thoát ra khỏi cơn đại dịch quái ác nầy.

Và nguyện xin Ngài cho nhiều người dân Việt Nam chúng con được thoát khỏi quyền lực của quỷ Sa-tan mà đến với Đức Chúa Trời hằng sống để được sở hữu quê hương Thiên đàng vinh hiển cho chính mình ngay hôm nay.

Mong lắm thay!

California, đầu tháng 8/ 2021

Mục Sư Nguyễn – Đình – Liễu

 

(*): Những câu Kinh Thánh trong bài viết là trích từ Kinh Thánh Bản Truyền Thống (BTT)

ĐIỀM BÁO THỜI ĐẠI CUỐI CÙNG

Thơ: Thanh Hữu

Sự cuối cùng của muôn vật đã gần; vậy hãy khôn ngoan tỉnh thức mà cầu nguyện (1 Phi-e-rơ 4:7)

Tin thế giới, mỗi ngày ta biết đến,
Qua TV, mạng trực tuyến toàn cầu.
Bao nan đề, bao khủng hoảng năm châu,
Như điềm báo, ngày tái lâm của Chúa.

Những bão lụt, ở khắp nơi giăng bủa,
Khắp các vùng, Anh Đức Pháp Âu châu. [1]
Từ Trung Hoa, Ấn độ lũ ngập đầu,
Đem kinh hãi như ngàn năm có một. [2]

Những cơn nóng, dưới mặt trời thiêu đốt,
Làm chết người, vùng bắc Mỹ, Canada.
Bao cuồng phong, bao rừng cháy xảy ra,
Đã thiêu rụi, từ đông tây ngàn dặm.[3]

Bao động đất, bao thiên tai hạn hán, [4]
Làm khô cằn, nứt nẻ đất nhiều nơi.
Đồng ruộng khô, bao nạn đói chết người,
Đem đau khổ, bao triệu người cơ cực.

Khủng khiếp hơn, dịch lệ đem chết chóc, [5]
Triệu, triệu người nhiễm bệnh khắp năm châu.
Bốn triệu người, đã chết khắp địa cầu,
Còn tiếp tục, tử vong tăng thần tốc.

Với chiến tranh, bao quốc gia thâm độc, [6]
Chiếm vùng trời, vùng đất, cả biển sâu.
Đua tranh nhau, tạo vũ khí hàng đầu,
Từ nguyên tử, phản lực cơ, tàu lặn.

Chiến tranh mạng, ngày nay là gánh nặng,
Tin tặc nhiều, làm thiệt hại lớn lao.
Ngân hàng, công ty lớn, kỹ thuật cao,
Bị đánh cắp, bằng “hacker” tinh xảo.

Bao bạo loạn, bao lo âu chiếm chỗ,
Khiến lòng người xao lãng mất niềm tin. [7]
Mạng xã hội đầy thật giả muôn hình,
Tiên tri giả, thành thiên thần sáng chói. [8]

Mạng trực tuyến, tạo kết liên nhân loại,
Đem Tin Lành vào khắp cõi gần xa. [9]
Báo ta biết, tận thế sắp xảy ra,
Ngày Cứu Chúa, đầy quyền uy trở lại.

Con đang sống, thời cuối cùng rối loạn,
Xin Chúa Trời nắm chặt cả hồn linh.
Ban Linh năng, dẫn lối bước linh trình,
Cho đến lúc, cùng Thần Nhân tái ngộ.[10]

THANH HỮU
Tháng 8 năm 2021

[1] https://baoquocte.vn/mua-lu-kinh-hoang-tai-duc-hon-180-nguoi-thiet-mang-nhieu-cong-trinh-tri-gia-15-ty-usd-bi-pha-huy-152513.html
[2] https://vov.vn/xa-hoi/tin-24h/mua-lu-nghin-nam-co-mot-o-ha-nam-trung-quoc-lieu-co-anh-huong-toi-viet-nam-877149.vov
[3] https://tuoitre.vn/chay-rung-khap-10-bang-o-my-nong-dat-dinh-20210714100819206.htm
[4] Ma-thi-ơ 24:7
[5] Lu-ca 21:11, Ê-xê-chi-ên 38:22
[6] Mác 13:7 , Ma-thi-ơ 24:6
[7] Ma-thi-ơ 24:12
[8] 2 Cô-rinh-tô 11:14, Ma-thi-ơ 24:11
[9]  Ma-thi-ơ 24:14
[10] 1 Tê-sa-lô-ni-ca 4:17

TÁI LẬP ĐỜI SỐNG CẦU NGUYỆN

Thơ:   Linh-Ân Nguyễn Thiện Nhân

Ngẫm qua Lược-Sử Hội-Thánh Nhà,

Bốn Sáu Năm” dài đã trải qua,

Mồ hôi, nước mắt chan hoà,

Bao nhiêu công khó, Ông, Cha mở đường.

Cùng với bao Ân Thương từ Chúa,

Vững tâm theo Lời Hứa của Ngài,

Nài Xin, Tìm, Gõ, cửa Ngai,

Bao nhiêu Ân-Huệ, mãi hoài phủ che.

————–

Chúa phán dạy, hãy lắng nghe,

Vâng theo Lời Chúa, Ngài nghe Khẩn Cầu.

Hai Bước Cần Có Trong Đời:

Trưóc: “Để Tâm Đến Nhu Cầu”,

Bối Cảnh”, “Tình Cảnh”, trước sau tỏ tường.

Sau: “Lời khẩn nguyện” Chúa thương,

“Trong Đáp Ứng” phải tỏ tường Thuộc Linh.

Tôn Ngợi”, “Thống Hối” giải trình,

Dốc tâm “Trông Đợi”, Thánh Linh dãi bày.

 

  1. ĐỂ TÂM ĐẾN NHU CẦU

 

Nê-hê-miQuan Tửu-Chánh,

Tên kèm theo Ân, Hạnh từ Trời,

Quan tâm Dân Chúa cảnh đời,

Đền Thánh, Nhà Chúa, tả tơi hoang tàn.

Cảm thương, thảm thiết khóc than,

Cùng dân tái lập, thành toàn Nhà Cha.

Bốn tháng cùng dân thiết tha,

Cầu xin tái thiết, thành, nhà Chúa nay.

Hãy luôn nói ít hơn làm,

Còn như cầu nguyện lại càng ít hơn.

Cầu Kiên-định chẳng nao sờn,

Lay động tay Chúa gia ơn thỏa nguyền.

  1. ĐÁP ỨNG TRONG NGUYỆN CẦU

 

Phải “Đáp ứng trong Nguyện cầu”,

Tôn Ngợi” Danh Chúa mở đầu nài xin.

Mọi tư thế, luôn vững tin,

Kiêng ăn, tập chú, năng quyền Chúa ban.

Cùng con dân Chúa luận bàn,

Quan tâm, suy tưởng, hỏi han đậm tình.

Thống Hối” xưng tội lỗi mình…

Người thân, dân Chúa, giải trình trước ngôi…

Đừng chỉ chót lưỡi, đầu môi…

Thành tâm, tha thiết, khúc nôi tỏ tường.

Trông Đơị” tín thác Chúa thương,

Chúa Đáp, Đừng, Đợi…dựa nương ý Ngài.

Nhắc Chúa, Ngài Hứa…chẳng sai ?!

Cầu mong Chúa khiến dân Ngài hồi tâm.

“Phục Hồi” bổ thêm Linh-Thần,

Phục Hưng” Đời Sống, vẹn phần Tín Trung.

Khẩn Nguyện, Cầu Thay, Ưu Tiên,

Điều mình không có, Tâm Nguyền Chúa ban.

 

Linh-Ân Nguyễn Thiện Nhân

(Cảm tác CN.01/08/2021)

TÁI LẬP ĐỜI SỐNG

*********

TÁI LẬP ĐỜI SỐNG

Loạt Bài Giảng theo Sách NÊ-HÊ-MI

*********

TÁI tục Tuân-Hành “THIÊN HIẾN-CHƯƠNG”…

LẬP tâm Tôn-Kính Chúa Yêu-Thương…

ĐỜI luôn Kiên-Định Vâng-Lời dạy…

SỐNG-Đạo Tận-Trung giữ Kỷ-Cương.

————

 

Sách Nê-Hê-Mi cùng luận suy,

Kinh-Thánh đã thông tri tỏ tường,

Đầy Tớ Chúa” giữ Kỷ Cương,

Huy Động Dân Chúa”, dẫn đường noi theo.

Công Việc Chúa” hiểm nghèo không nản,

Nương Cậy Theo Lời Chúa” vững an.

Trước Trở Lực” giữ tâm can,

Kẻ Thù Của Chúa” suy tàn, phải thua.

————–

Linh-Ân Nguyễn Thiện Nhân
(Cảm tác CN.01/08/2021)

Sự Chữa Người Bị Quỷ Ám

KỂ CHUYỆN KINH THÁNH BẰNG THƠ
Chúa Đuổi Quỷ 2 – Sự Chữa Người Bị Quỷ Ám
(Mác 9:14-29, Ma-thi-ơ 17:14-21, Lu-ca 4:31-37, Mác1:21-28) 
Trong nhà hội, có người đang bịnh,
Bị tà ma, đeo dính, kêu la,
Điên khùng bị quỷ rầy rà,
Ở Na-xa-rét, thật là khổ thân!
Người thấy Chúa đến gần, lên tiếng,
“Tôi biết Ngài, Đấng Thánh của Trời!”
Song Ngài quở nó, “Im lời,
Nín đi, chớ nói, hãy rời người ngay!”
Quỷ vật ngã người này xuống đất,
Giữa đám đông, tất bật, vô tình,
Quỷ liền ra khỏi thân hình,
Người này hồi phục, an bình từ đây!
Thật vinh hiển, lạ thay, quyền phép,
Đuổi tà-ma, phá dẹp mọi thần,
Sững sờ, tất cả phân vân,
“Đạo gì, thật quá siêu nhân, diệu kỳ!”
Danh tiếng Chúa oai nghi tuyệt đối,
Được đồn ra khắp lối, mọi miền,
Thế gian nghe đến Lời Thiên,
Để lòng tìm hiểu năng quyền Giê-su!
Hãy từ bỏ ngục tù, tội lỗi,
Hãy ăn năn, sám hối từ đây,
Hạ mình xin Chúa đổi thay,
Tâm linh trong sạch, từ nay theo Ngài! 
Tiểu Minh Ngọc