Thơ: Tiểu Minh Ngọc
“Cầu xin Chúa dạy chúng tôi biết đếm các ngày chúng tôi, Hầu cho chúng tôi được lòng khôn ngoan.” – Thi-thiên 90:12
“Phước cho người nào ở trong nhà Chúa! Họ sẽ ngợi khen Chúa không ngớt.” – Thi-thiên 84:4
“Phước cho người nào gìn giữ sự đoan chánh, và làm theo sự công bình luôn luôn!” – Thi-thiên 106:3
“Phước cho người nào kính sợ Đức Giê-hô-va, đi trong đường lối Ngài!” – Thi-thiên 128:1
“Người nào nếu được cả thiên hạ mà mất linh hồn mình, thì có ích gì? Hay là có người nào lấy chi mà đổi linh hồn mình ư?” – Mác 8:36-37
“Ngươi phải hết lòng, hết linh hồn, hết trí khôn, hết sức mà kính mến Chúa là Đức Chúa Trời ngươi.” – Mác 12:30
Mỗi năm cứ đến mùa Thu,
Vui mừng cảm tạ, chẳng ưu phiền gì!
Một năm dài ngắn mấy li,
Thoảng qua, phút chốc, bay đi mất rồi!
Suy đi ngẫm lại từng hồi,
Phải chăng: Có Chúa đủ rồi cho ta?
Sức người chạy được bao xa?
Gia tài, sự nghiệp,… đi ra dần dần…
Nghiệm rằng: Thể xác, tinh thần,
Không còn như trước, quên gần, nhớ xa!
Bây giờ chỉ biết ngợi ca,
Diệu kỳ Tình Chúa bao la, tuôn tràn…
Sống trong Ân Điển, bình an,
Thánh Linh yên ủi, chẳng than phiền gì,
Có Ngài dẫn dắt ta đi,
Chúa luôn ở cạnh, toàn tri quan phòng,
Sức Ngài ta mãi cậy trông,
Dẫu cho nhân thế đành lòng bỏ qua!
Biết ơn, sống đạo, truyền ra,
Tin Lành cứu rỗi gần xa cho người,
Mỗi ngày hầu việc, vui cười,
Tạ ơn không ngớt, Danh Trời tôn cao!
Tiểu Minh Ngọc
